Diệu đẩy cửa vào nhà lúc sáu giờ chiều.
Mùi cơm nấu từ bếp thoang thoảng. Tiếng ti vi phòng khách vọng ra. Bà Liên đang xem thời sự.
Diệu cởi giày, đặt túi xách xuống ghế. Vai đau nhức như bị ai vắt khô. Cả ngày họp với khách hàng, sếp nhắn tin liên tục, còn phải chạy deadline cho campaign tháng sau.
Cô chỉ muốn được ôm con.
"Má ơi, con về rồi ạ."
Bà Liên quay đầu, gật nhẹ.
"Ừ. Cơm để nồi đó. Con tắm rửa đi, má trông cháu."
Diệu bước lên cầu thang. Phòng ngủ tầng hai, cửa hé mở. Cô nhìn vào.
Bé An nằm trong nôi, mặt đỏ ửng. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Đứa bé ba tháng tuổi thở nhanh, hai tay cựa quậy.
Diệu giật mình.
Cô bước nhanh vào phòng, chạm tay lên trán con. Nóng. Không phải sốt, nhưng nóng như đứa trẻ vừa chạy nắng về.
Phòng kín cửa sổ. Quạt hổng bật. Điều hòa tắt.
Và bé An mặc áo dài tay, quần dài, còn có tất.
Giữa tháng tư. Sài Gòn ba mươi lăm độ ngoài đường.
"Má ơi!" Diệu gọi xuống lầu, giọng run. "Sao phòng cháu nóng thế này?"
Tiếng dép lê của bà Liên lạch cạch trên cầu thang.
Bà vào phòng, nhìn cháu, rồi nhìn Diệu.
"Nóng gì đâu. Trẻ con phải mặc ấm, kẻo bị gió độc."
Diệu nhìn mẹ chồng. Bà Liên sáu mươi bảy tuổi, tóc bạc buộc gọn, mặc áo bà ba nhà. Đứng thẳng lưng, tay khoanh trước ngực.
Giọng bà không gay gắt. Chỉ bình thản. Như đang nói về sự thật ai cũng biết.
"Má ơi, cháu đổ mồ hôi hết rồi. Trẻ sơ sinh thân nhiệt cao hơn người lớn. Con đọc rồi. Mặc nhiều thế này cháu dễ bị phát ban."
Bà Liên thở dài.
"Con đọc ở đâu? Trên mạng à? Má nuôi ba đứa con, chưa đứa nào sao. Má biết chứ."
Diệu cúi xuống, cởi áo dài tay cho An. Đứa bé khóc nhè nhẹ khi cô động đến.
"Con hổng phải hổng tin kinh nghiệm má. Nhưng bây giờ nóng, cháu đổ mồ hôi thế này hổng tốt đâu ạ."
Bà Liên đứng im, nhìn Diệu cởi áo cho cháu. Ánh mắt bà như nhìn một đứa trẻ đang làm điều nguy hiểm mà không biết.
"Gió độc vô, cháu ốm. Con nuôi con lần đầu, hổng hiểu đâu."
Diệu thay áo cotton mỏng cho An. Cởi tất. Bật quạt nhẹ, xa nôi.
Bà Liên đứng nhìn, hai môi mím chặt.
"Con làm vậy, cháu ốm má hổng chịu trách nhiệm đâu nghen."
Rồi bà quay ra, đi xuống lầu.
Diệu ngồi bệt xuống sàn bên nôi. Tay run.
Cô hổng hiểu.
Hai tháng nay, mỗi ngày đều như thế. Bà Liên kiên quyết với cách nuôi con theo kiểu cũ. Mặc ấm. Bế nhiều kẻo hư. Hổng cho nằm điều hòa. Phải bọc tã dày.
Có lần Diệu để An nằm sấp tập luyện cơ cổ, bà Liên chạy vào ẵm cháu dậy, nói "nằm sấp nghẹt thở chết mất".
Có lần Diệu định cho An uống nước lọc vì trời nóng, bà nói "trẻ con chưa đủ sáu tháng hổng uống nước, sữa là đủ rồi".
Lần đó bà nói đúng. Nhưng cách bà nói — giọng cứng như cục đá trong họng — khiến Diệu cảm thấy mình như đứa ngu.
Diệu ôm đầu.
Cô biết bà Liên yêu cháu. Biết bà chỉ muốn tốt. Nhưng cách bà áp đặt, hổng hỏi ý kiến, hổng nghe giải thích — như đang từ từ bóp nghẹt Diệu trong chính ngôi nhà của mình.
Tiếng bước chân lên cầu thang.
Tuấn về.
Anh vào phòng, nhìn vợ ngồi dưới sàn, nhìn con đang nằm yên trong nôi với áo mỏng.
"Sao em?"
Giọng anh nhẹ. Anh biết có chuyện rồi.
Diệu ngẩng đầu nhìn chồng. Tuấn ba mươi sáu tuổi, làm kế toán ở công ty vật liệu xây dựng. Hiền. Yêu vợ. Nhưng với mẹ, anh như đứa trẻ hổng dám nói gì.
"Anh nói với má được hổng? Đừng mặc nhiều quá cho cháu. Cháu đổ mồ hôi hết rồi."
Tuấn ngồi xuống bên vợ.
"Em nói với má chưa?"
"Nói rồi. Má hổng nghe."
Tuấn thở dài. Anh gãi đầu.
"Má già rồi. Má quen nuôi con kiểu đó. Em thông cảm."
Diệu nhìn chồng. Cổ họng cô nóng ran.
"Em thông cảm. Nhưng đây là con em. Em muốn nuôi theo cách em tin. Anh hiểu hổng?"
Tuấn gật.
"Anh hiểu. Nhưng má cũng có ý tốt mà."
"Ý tốt hổng có nghĩa là đúng."
Câu này Diệu nói nhỏ. Nhưng nó nằm giữa hai người như tờ giấy ăn sáng, mỏng manh, dễ rách.
Tuấn đứng dậy.
"Để anh xuống nói với má. Nhẹ nhàng thôi. Đừng to tiếng."
Anh đi xuống.
Diệu ngồi lại một mình.
Cô nghe thấy tiếng Tuấn nói chuyện với mẹ dưới bếp. Nghe hổng rõ lời. Nhưng giọng anh nhỏ, cẩn thận, như đang xin phép.
Rồi tiếng bà Liên, to hơn.
"Con muốn má hổng dạy cháu à? Má ở đây làm gì? Về nhà má cho rồi."
"Má đừng nói vậy. Em ấy hổng có ý đó."
"Em ấy coi má như người làm thuê. Má nấu cơm, trông cháu, rồi bị chê. Con có thấy hổng?"
Diệu nhắm mắt.
Cô hổng chê bà. Cô chỉ muốn được nuôi con theo cách mình tin.
Nhưng bà Liên hổng nghe.
Và Tuấn hổng dám nói thêm gì nữa.
---
Đêm đó, Diệu nằm trên giường, Tuấn đã ngủ.
Bé An nằm trong nôi bên cạnh, thở đều. Cô đã tắm cho con, thay đồ thoáng mát. Bật điều hòa hai mươi sáu độ, quạt gió nhẹ.
Nhưng Diệu hổng ngủ được.
Cô nghe tiếng bước chân.
Bà Liên lên cầu thang. Dừng trước cửa phòng. Đứng im một lúc. Rồi đi xuống.
Năm phút sau, lại lên.
Lần này bà hé cửa, nhìn vào. Ánh sáng hành lang chiếu vào, Diệu nhắm mắt giả vờ ngủ.
Bà Liên đứng nhìn cháu. Lâu lắm. Rồi thở dài, đi xuống.
Diệu mở mắt.
Cảm giác như bị giám sát.
Như mình đang làm điều sai trái trong chính nhà mình.
Cô nhớ lại ngày đầu tiên về nhà sau khi sinh.
Bà Liên đón ở cửa. Ẵm cháu từ tay Diệu, nói:
"Về nhà rồi, để má trông cháu. Con hổng biết nuôi con đâu, để má dạy."
Lúc đó Diệu mỉm cười, gật đầu. Cô nghĩ bà chỉ muốn giúp.
Nhưng hai tháng sau, cô hiểu.
Bà Liên hổng nói "má giúp con".
Bà nói "để má dạy".
Như Diệu là đứa trẻ. Như Diệu hổng đủ khả năng.
Diệu lật người, nằm nghiêng nhìn con.
An ngủ say, môi hơi mím. Mặt hồng hào trở lại sau khi hết nóng.
Cô thương con như thương chính mình.
Và cô quyết định: ngày mai sẽ nói chuyện nghiêm túc với bà Liên.
Hổng thể cứ thế này mãi.
Nhưng nói thế nào?
Nói "má đừng can thiệp" — nghe như con dâu vô ơn.
Nói "con muốn tự nuôi con" — nghe như đuổi bà đi.
Diệu hổng biết.
Cô chỉ biết mình mệt. Mệt như nồi cơm cháy ở đáy, khô cứng, hổng còn gì mềm mại.
---
Sáng hôm sau, Diệu thức dậy lúc sáu giờ.
Bé An quấy khóc. Cô bế con lên, cho bú.
Ánh nắng sớm chiếu qua cửa sổ. Diệu ngồi bên giường, nhìn con bú, lòng yên bình một chút.
Những phút này, chỉ có mẹ con cô.
Hổng có ai can thiệp.
Nhưng khi đặt An xuống nôi, cô thấy.
Quanh cổ con, vài chấm đỏ.
Diệu cúi sát lại.
Phát ban.
Nhỏ, nhưng rõ ràng.
Cô chạm nhẹ vào da con. An cựa mình, khó chịu.
Diệu ngồi thụp xuống.
Do mồ hôi. Do mặc ấm quá. Cô biết rồi.
Nhưng trước khi cô kịp nghĩ gì, tiếng bà Liên vọng lên từ cầu thang.
"Cháu sao thế?"
Bà đã đứng ở cửa. Hổng biết từ bao giờ.
Bà bước vào, nhìn xuống An.
Thấy chấm đỏ quanh cổ.
Bà quay sang Diệu, mặt nghiêm.
"Thấy chưa. Má bảo mặc ấm mà hổng nghe. Bây giờ cháu bị gió độc rồi."
Diệu ngẩng đầu nhìn bà.
Lời giải thích mắc nghẹn trong cổ họng.
Cô muốn nói: "Hổng phải gió độc. Đây là phát ban do nóng. Do má mặc nhiều quá cho cháu."
Nhưng nhìn mặt bà Liên — mặt người đã tin vào điều gì đó suốt cả đời — Diệu biết mình hổng thể nói.
Bà sẽ hổng nghe.
Và nếu cô cứ nói, mọi chuyện sẽ tệ hơn.
Diệu chỉ gật đầu, nhỏ giọng:
"Dạ, con sẽ cẩn thận hơn."
Bà Liên ẵm cháu lên, ru nhẹ.
"Má bảo rồi mà. Nuôi con hổng phải chuyện đùa. Má sẽ trông cháu kỹ hơn."
Diệu đứng nhìn.
Bà Liên bế cháu đi xuống lầu.
Cô đứng một mình trong phòng sáng rỡ.
Và lần đầu tiên kể từ khi sinh con, Diệu cảm thấy mình như người xa lạ trong chính ngôi nhà của mình.
💬 Bình luận (…)