Di Chúc Giấu Kín · Chương 1/6

Chiếc Tủ Cũ

Tốc độ:

Ngọc Quỳnh đạp xe vào ngõ lúc năm giờ chiều.

Nắng tháng Tư ở Tân Phú nóng như lò nung gạch. Mồ hôi ướt đẫm áo sơ mi trắng của Quỳnh, vệt nước dọc theo lưng. Cô đỗ xe trước cổng, tháo túi xách khỏi giỏ, nghe tiếng bà Hiền gọi từ bếp.

"Quỳnh về rồi à con?"

"Dạ, con về rồi mẹ."

Mùi cà ri gà bay ra từ bếp. Bà Hiền đang đứng trước bếp ga, tay cầm muôi gỗ khuấy nồi. Tóc bà búi gọn sau gáy, sợi bạc lẫn trong tóc đen như những sợi chỉ trắng trên vải cũ. Bà mặc áo bà ba hoa nhí, quần lụa đen, đứng thẳng lưng dù đã sáu mươi tư tuổi.

"Mẹ nấu cà ri hả mẹ?"

"Ừ, hôm qua An bảo thích ăn cà ri, mẹ nấu cho cháu. Con đi tắm đi, mẹ xới cơm."

Quỳnh gật đầu, bước qua sân. Bảo An đang ngồi chơi búp bê dưới gốc xoài. Thấy mẹ, bé chạy lại ôm chân.

"Mẹ ơi, hôm nay con được điểm mười môn Toán!"

"Giỏi quá, con gái của mẹ."

Quỳnh vuốt tóc con, lòng ấm lên. Những khoảnh khắc này làm cô quên đi mệt mỏi cả ngày ngồi đối chiếu sổ sách. Quỳnh bước lên cầu thang, vào phòng ngủ tầng hai. Căn phòng nhỏ, giường đôi nằm sát tường, tủ quần áo cũ của ông bà để góc phòng.

Cô cởi áo, định bước vào phòng tắm thì bà Hiền gọi từ dưới bếp.

"Quỳnh ơi!"

"Dạ, mẹ?"

"Lát nữa con xuống dọn cái tủ của ba con đi. Mẹ định chở đồ cũ đi cho, để lâu hổng tốt, bụi nhiều lắm."

Quỳnh dừng tay. Cái tủ cũ đó đã đứng góc phòng ba năm rồi. Từ khi ông mất, chưa ai động vào. Bà Hiền vẫn giữ nguyên, nói rằng "chưa nỡ dọn".

"Dạ, con biết rồi mẹ."

Quỳnh tắm nhanh, thay quần áo nhà. Bà Hiền gọi ăn cơm nhưng Quỳnh nói:

"Mẹ cho An ăn trước đi, con dọn tủ xong xuống."

"Ừ, thế con cẩn thận, đừng để ngã đống đồ."

Quỳnh kéo cánh tủ ra. Mùi gỗ cũ xộc lên, mùi của thời gian. Trong tủ là những bộ quần áo cũ của ông, gấp chồng ngay ngắn. Bà Hiền vẫn giặt sạch từ hồi ông còn sống, giờ vải đã ngả màu như lớp vỏ cây khô.

Quỳnh lục từng ngăn. Ảnh cũ, sổ tiết kiệm đã đóng, cuốn nhật ký bìa da nâu. Quỳnh mở nhật ký ra, thấy nét chữ ông viết nghiêng nghiêng, mực xanh phai. Ông ghi chép đều đặn, từ những chuyện nhỏ hàng ngày đến những suy nghĩ về cuộc đời.

"Tháng 3 năm 2020. Tôi già rồi. Phải viết di chúc cho rõ ràng. Tuấn Anh là con cả, chăm lo cho mẹ nó nhiều. Nhưng Minh Khoa cũng là con tôi. Không thể để nó hổng có gì."

Quỳnh đọc đoạn đó, lòng thắt lại. Ông luôn công bằng. Ông thương hai con trai như nhau.

Cô kéo ngăn kéo sâu nhất. Ngăn này hơi kẹt, Quỳnh phải dùng sức. Bên trong là những giấy tờ cũ, hóa đơn điện nước từ mấy năm trước, phong bì màu vàng cũ kỹ.

Quỳnh cầm phong bì lên. Nó mỏng, bên trong có tờ giấy gấp đôi. Cô mở ra.

Di chúc.

Viết tay. Nét chữ của ông. Ngày tháng ghi rõ: 15 tháng 3 năm 2020.

"Tôi tên Trần Văn Hải, sinh năm 1956, làm di chúc này khi tâm trí tỉnh táo. Căn nhà số 47 đường Lạc Long Quân, quận Tân Phú, sẽ được chia đều cho hai con trai tôi là Trần Tuấn Anh và Trần Minh Khoa, mỗi người một nửa. Vợ tôi là Nguyễn Thị Hiền được quyền ở trong nhà đến cuối đời. Nếu ai muốn bán phần của mình, phải hỏi ý kiến người còn lại."

Dưới cùng là chữ ký của ông. Bên cạnh là con dấu công chứng đỏ, rõ ràng.

Quỳnh đứng im. Tim cô đập như trống.

Ba năm trước, sau tang lễ ông, bà Hiền từng họp gia đình. Lúc đó bà nói:

"Ba các con để lại di chúc, ghi rõ căn nhà này cho Tuấn Anh. Vì anh cả ở với ba mẹ, chăm lo nhiều. Minh Khoa định cư Canada rồi, hổng cần nữa."

Minh Khoa ngồi đối diện, im lặng. Anh gật đầu.

"Anh đồng ý. Anh cả nuôi mẹ, đáng lẽ phải thế."

Tuấn Anh, chồng Quỳnh, cũng gật.

"Em cảm ơn anh."

Lúc đó Quỳnh nghĩ, đó là quyết định công bằng. Họ sống chung với mẹ chồng, chăm sóc bà. Minh Khoa xa xôi, có gia đình riêng ở Canada. Thế là hợp lý.

Nhưng giờ.

Quỳnh cầm tờ giấy, tay run như lá. Cổ họng cô khô như cục đá trong họng.

Bà Hiền đã nói dối.

Bà giấu bản di chúc thật. Bà công bố di chúc giả. Bà lừa cả hai con trai.

Quỳnh ngồi xuống sàn nhà. Đầu óc cô quay cuồng. Ba năm. Ba năm họ sống trong căn nhà này, nghĩ rằng nó thuộc về họ hoàn toàn. Ba năm Minh Khoa ở Canada, không hề biết mình bị lừa.

Tại sao?

Tại sao bà Hiền lại làm vậy?

Quỳnh nhớ lại khuôn mặt bà lúc công bố di chúc. Bà bình tĩnh, giọng đều đều. Không một chút run rẩy. Không một chút có lỗi.

Bà Hiền là người Quỳnh kính trọng. Bà chu toàn, kiên nhẫn, dạy học cả đời. Bà nấu cơm ngon, chăm cháu. Bà không bao giờ quát mắng Quỳnh, dù đôi khi Quỳnh làm việc nhà hổng kịp.

Nhưng bà đã giấu sự thật.

Quỳnh nghe tiếng bà gọi từ dưới bếp.

"Quỳnh ơi, xuống ăn cơm đi con!"

Cô nuốt nước bọt.

"Dạ, con xuống liền."

Giọng cô khô khốc. Quỳnh đứng lên, gấp tờ di chúc lại, cho vào túi xách. Cô đóng cánh tủ, bước xuống cầu thang.

Bàn ăn đã dọn sẵn. Cơm trắng xới trong bát, cà ri gà bốc khói, dĩa rau muống xào tỏi. Bà Hiền ngồi múc canh cho Bảo An. Bé cười toe toét.

"Mẹ ơi, cơm ngon lắm!"

Quỳnh ngồi xuống. Bà Hiền nhìn cô.

"Sao mặt con tái vậy? Mệt à?"

"Dạ, hơi mệt."

"Ăn cơm đi, ăn no sẽ khỏe."

Bà Hiền gắp miếng gà cho Quỳnh. Cô nhìn miếng gà trong bát, thấy nó nặng như cục đá.

Quỳnh cầm đũa, gắp cơm. Nuốt từng hạt cơm như nuốt từng câu hỏi. Tại sao? Tại sao bà lại làm vậy? Bà sợ gì? Bà muốn gì?

Bảo An kể chuyện trường học. Bà Hiền cười, gật đầu. Quỳnh ngồi đó, cười theo, nhưng trong đầu chỉ có một câu hỏi.

Tại sao bà lại giấu di chúc?

Bữa cơm kết thúc. Bà Hiền dọn bát đĩa. Quỳnh đứng lên giúp, nhưng bà vẫy tay.

"Mẹ dọn, con mệt rồi, lên nghỉ đi."

"Dạ."

Quỳnh bế Bảo An lên lầu, tắm cho con, ru con ngủ. Bé ngủ say, thở đều. Quỳnh nằm bên cạnh, mắt nhìn trần nhà.

Tuấn Anh đi công tác Đà Nẵng, tối mai mới về. Cô cần nói với anh. Nhưng nói sao?

"Anh ơi, mẹ anh đã lừa chúng ta. Căn nhà này hổng phải của mình. Một nửa là của Minh Khoa."

Anh sẽ phản ứng thế nào? Anh sẽ tin không? Hay anh sẽ nghĩ cô đang gây sự?

Quỳnh lật sang bên trái, lại lật sang bên phải. Giấc ngủ hổng đến. Cô nghe tiếng bà Hiền đóng cửa phòng dưới lầu, tiếng then cài lách cách.

Mọi thứ vẫn bình thường. Như không có gì xảy ra.

Nhưng trong túi xách Quỳnh, tờ di chúc nằm đó, như quả bom chưa nổ.

Quỳnh nhắm mắt. Cô nhớ lại khuôn mặt bà Hiền lúc gắp gà cho mình. Bà mỉm cười, nhẹ nhàng. Bà nói "Ăn cơm đi, ăn no sẽ khỏe".

Bà nói như một người mẹ thương con.

Nhưng bà đã giấu sự thật ba năm.

Quỳnh mở mắt, nhìn bóng tối trên trần. Cô thấy mình như đứng trước ngã ba đường. Một đường là giữ im lặng, sống tiếp như không biết gì. Một đường là đối chất với bà Hiền, đòi sự thật.

Nhưng nếu đối chất, gia đình này sẽ tan vỡ.

Nếu im lặng, lương tâm cô sẽ không yên.

Quỳnh thở dài. Hơi thở cô nặng nề như gánh nặng trên vai.

Đêm dài. Quỳnh nằm thao thức đến ba giờ sáng mới chợp mắt.

← Trước 📋 Tiếp →

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…