Tiếng chìa khóa mở cửa lúc 10 giờ tối khiến Lan Hương giật mình. Ba tuần qua, căn nhà này chỉ có tiếng cháu Bảo ngọng nghịu gọi 'oi' - cách cháu gọi bà ngoại. Bây giờ, Minh Châu về rồi.
Hương đứng ở cửa bếp, tay vẫn cầm chiếc khăn lau chưa kịp buông. Châu bước vào, kéo vali sau lưng, mắt đỏ hoe. Không nói gì, con gái cô thả vali ầm một tiếng, chạy thẳng vào phòng ngủ nơi cháu Bảo đang ngủ.
Hương nghe tiếng Châu khóc nức nở bên trong.
'Con... con ơi... mẹ về rồi...'
Bàn chân Hương như đóng đinh. Cô muốn bước vào, muốn nói rằng cháu đã hết sốt, đã uống thuốc đầy đủ, đã ăn được nửa bát cháo chiều nay. Nhưng cổ họng cô nghẹn lại. Trong đầu vẫn vang vang câu nói của Châu qua điện thoại sáng hôm qua: 'Mẹ có biết mẹ suýt làm cháu nguy hiểm không?'
Năm phút sau, Châu bế cháu Bảo ra phòng khách. Cháu bé vẫn ngái ngủ, mặt còn nhăn nhó. Châu ngồi xuống sofa, ôm chặt con, không nhìn Hương.
'Cháu đã uống thuốc lúc 8 giờ,' Hương lên tiếng, giọng khàn khàn. 'Sốt đã xuống còn 37.2 độ. Trong tủ lạnh có cháo gà, con hâm lại cho cháu ăn sáng mai.'
Châu gật đầu. Vẫn không nói gì.
Khoảng lặng căng như dây đàn.
Hương đứng giữa phòng khách, căn phòng mà 32 năm trước cô từng bế Châu đi lại ru ngủ mỗi đêm. Giờ đây, con gái cô ngồi đó ôm cháu, còn cô - người mẹ - lại trở thành kẻ ngoài cuộc.
'Mẹ về phòng ngủ đây,' Hương nói nhỏ. 'Con chăm cháu đi.'
Cô quay lưng.
'Oi! Oi!'
Tiếng cháu Bảo réo lên. Cháu bé vùng trong lòng Châu, hai tay nhỏ xòe ra về phía Hương. 'Oi!'
Châu ôm chặt con hơn. 'Bảo ơi, mẹ đây, mẹ về rồi con...'
Nhưng cháu Bảo khóc to. 'Oi! Oi!'
Hương đứng sững. Tim cô như vỡ ra. Cháu nhớ mình. Ba tuần chăm sóc, dù sai lầm, dù vụng về, nhưng cháu đã quen với bà ngoại.
Châu nhìn con, rồi nhìn mẹ. Nước mắt lăn dài trên má. Cô đứng dậy, bế cháu đến trước mặt Hương.
'Cháu nhớ mẹ,' Châu nói, giọng run run.
Hương không hiểu Châu đang nói với mình hay với cháu. Nhưng khi Châu đặt cháu Bảo vào tay cô, Hương ôm chặt đứa cháu nội nhỏ bé, nước mắt rơi xuống mái tóc mềm mại của cháu.
Cả ba ngồi xuống sofa cũ - chiếc sofa mà năm xưa Hương từng cho Châu bú, giờ lại là nơi cháu Bảo nằm trong lòng bà ngoại.
Châu lên tiếng trước. Giọng cô nhỏ như thì thầm:
'Con xin lỗi vì đã la mẹ.'
Hương giật mình nhìn con gái.
'Con biết mẹ chăm cháu hết lòng. Nhưng khi con thấy cháu sốt mà mẹ không đưa đi bệnh viện... con sợ quá. Con sợ mất con.'
Châu lau nước mắt. 'Con sợ nếu có chuyện gì xảy ra với cháu, con sẽ không bao giờ tha thứ được cho mình vì đã đi xa.'
'Mẹ cũng sợ,' Hương nói, giọng nghẹn ngào. 'Mẹ sợ đưa cháu ra ngoài, sợ corona, sợ bệnh viện đông người. Nhưng mẹ sai. Mẹ nên nghe con.'
Cô ôm chặt cháu Bảo hơn. 'Mẹ cứ nghĩ cách xưa mẹ nuôi con là đúng. Cháo trắng, chườm ấm, bóp chân... mẹ nuôi con lớn như vậy mà. Nhưng mẹ quên rằng... thời đại khác rồi.'
'Không phải mẹ sai hoàn toàn,' Châu nói. 'Con cũng sai. Con quá khắt khe. Con cứ nghĩ phải làm theo sách vở, theo app, theo đúng từng gram, từng độ C. Con kiểm soát mọi thứ đến mức... con không tin mẹ.'
Châu cúi đầu. 'Hôm con gọi điện la mẹ, con nói những lời rất nặng. Con nói mẹ suýt làm cháu nguy hiểm. Nhưng sự thật là... con mới là người làm cả nhà nguy hiểm.'
'Sao con nói vậy?'
'Vì con đặt công việc lên trên cháu. Vì con nghĩ mình không thể thiếu ở Hàn Quốc, nhưng quên rằng cháu cần mẹ hơn. Vì con ép mẹ chăm cháu theo cách con muốn, rồi lại không tin mẹ làm được.'
Châu nhìn thẳng vào mắt Hương. 'Con xin lỗi mẹ.'
Hương lắc đầu. 'Đừng xin lỗi. Mẹ con mình... đều vì thương cháu.'
Cháu Bảo đã ngủ thiếp đi trong lòng bà ngoại, thở đều đều. Hai bà cháu nhìn đứa trẻ, rồi nhìn nhau.
'Vậy giờ mình làm sao?' Châu hỏi.
Hương suy nghĩ. 'Mẹ muốn học. Học cách nuôi cháu đúng hơn. Con dạy mẹ những cái app, những cái BLW gì đó. Mẹ già rồi nhưng chưa đến nỗi không học được.'
Châu mỉm cười nhạt. 'Còn con sẽ tin mẹ hơn. Con sẽ không kiểm soát từng phút từng giây nữa. Kinh nghiệm của mẹ... đáng giá lắm.'
'Vậy làm một cái bảng đi,' Hương đề xuất. 'Bảng chăm sóc cháu. Mẹ con mình cùng viết, cùng thống nhất. Có việc gì mẹ phân vân, mẹ sẽ gọi cho con. Còn con đừng xem camera suốt ngày làm gì.'
Châu cười, lần đầu sau nhiều ngày. 'Được. Con tắt camera đi. Nhưng mẹ phải hứa gọi cho con khi cần.'
'Hứa.'
Hai mẹ con ngồi bên nhau đến nửa đêm, lập bảng chăm sóc cháu trên chiếc điện thoại của Châu. Thực đơn, giờ giấc, cách xử lý khi ốm. Châu giải thích tại sao BLW tốt cho sự phát triển của cháu. Hương nghe, gật đầu, hỏi thêm. Đến lượt Hương chia sẻ cách nhận biết cháu sắp ốm qua biểu hiện, cách xoa bụng cho cháu khi táo bón. Châu ghi chép cẩn thận.
'Mẹ ơi,' Châu nói khi đồng hồ điểm 12 giờ đêm. 'Con mới nhận ra... nuôi con không có công thức hoàn hảo nhỉ?'
Hương mỉm cười. 'Không có đâu con. Mẹ nuôi con, cũng sai lầm nhiều lắm. Nhưng con vẫn lớn khôn. Vì mẹ thương con.'
'Và mẹ thương cháu,' Châu nói. 'Con biết mà.'
***
Sáng hôm sau, Hương thức dậy lúc 6 giờ. Cô vào bếp, lấy gạo, rau củ, thịt gà. Nhưng lần này, cô mở điện thoại, xem lại bảng công thức Châu đã lưu.
'Cháo gà với bí đỏ, cà rốt, rau chân vịt. Thịt băm nhuyễn. Rau luộc mềm, cắt miếng nhỏ để cháu tự cầm.'
Hương nấu cẩn thận. Bí đỏ hấp chín, nghiền nhuyễn trộn vào cháo. Cà rốt luộc mềm, cắt thành que nhỏ. Rau chân vịt chỉ lấy lá non.
Châu bế cháu ra phòng khách lúc 7 giờ. Cháu Bảo đã tươi hơn, không còn sốt.
'Mẹ nấu cháo rồi à?' Châu ngạc nhiên.
'Ừ. Theo công thức con gửi. Con xem mẹ làm đúng chưa.'
Châu nhìn bát cháo, mỉm cười. 'Đúng rồi mẹ. Màu sắc đẹp quá.'
Hai mẹ con ngồi cạnh nhau, cho cháu Bảo ăn. Châu múc cháo, Hương đưa que cà rốt cho cháu cầm. Cháu bé cười rạng rỡ, tay nắm que cà rốt, miệng há to đón thìa cháo.
'Con cài app dinh dưỡng cho mẹ nhé,' Châu nói. 'Mỗi ngày mình ghi lại cháu ăn gì, bao nhiêu. App sẽ tính dinh dưỡng tự động.'
'App nữa à?' Hương cười. 'Thôi được. Mẹ học. Nhưng con phải kiên nhẫn dạy mẹ đấy.'
'Dạ, con sẽ dạy mẹ từng bước.'
Cháu Bảo ăn ngon lành. Miệng dính đầy cháo, tay nắm que cà rốt như cầm đồ chơi. Châu lau mồm cho con, Hương ngồi bên cạnh, mỉm cười.
'Mẹ ơi,' Châu nói nhỏ. 'Cảm ơn mẹ đã chăm cháu ba tuần qua.'
Hương lắc đầu. 'Mẹ cũng cảm ơn con. Vì đã cho mẹ cơ hội được gần cháu.'
Hai mẹ con nhìn nhau, không cần nói thêm lời nào.
Ngoài cửa sổ, nắng sáng chiếu vào. Căn bếp nhỏ ấm áp. Bát cháo còn hơi nóng. Tiếng cười của cháu Bảo vang lên.
Ba thế hệ ngồi quanh bàn ăn tròn - chiếc bàn không có góc cạnh, nơi mọi người đều bình đẳng. Nơi bà ngoại học cách nuôi con hiện đại, con gái học cách tin tưởng, và cháu bé học cách yêu thương cả hai.
Không có công thức hoàn hảo để nuôi con.
Chỉ có tình thương và sự thấu hiểu.
Và đôi khi, chỉ cần ngồi lại bên nhau, cùng ăn một bát cháo, là đủ để hàn gắn mọi vết nứt.
💬 Bình luận (…)