Cháu Ai Nuôi · Chương 1/4

Giao Cháu

Tốc độ:

Nguyễn Lan Hương đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn con gái mình xếp đồ vào vali với sự tỉ mỉ đến từng chi tiết. Minh Châu gấp từng bộ quần áo công sở theo kiểu Marie Kondo, xếp thẳng hàng như những viên gạch nhỏ.

"Mẹ ơi, mẹ vào đây nghe con dặn tí."

Hương thở dài nhẹ, bước vào. Sáu mươi lăm năm sống, ba mươi lăm năm làm kế toán, bà đã quen với việc ghi chép số liệu. Nhưng những gì Châu chuẩn bị khiến bà choáng ngợp hơn cả báo cáo quyết toán cuối năm.

Trên bàn làm việc, Châu trải ra một tập tài liệu dày cộm. Trang đầu tiên in đậm: "HƯỚNG DẪN CHĂM SÓC BÉ BẢO - 3 THÁNG".

"Con đã in ra hết rồi mẹ nhé. Đây là thực đơn từng ngày, chia theo bữa sáng, trưa, chiều, tối. Mỗi bữa có ghi rõ gram thịt, cá, rau củ. Mẹ cân cho chuẩn nhé."

Hương mở trang đầu ra. Chữ nhỏ li ti:

*Thứ Hai - Bữa sáng: 80g cà rốt hấp + 50g bông cải xanh + 30g thịt gà xay. Cắt miếng vừa tay cháu để cháu tự cầm ăn (BLW method). KHÔNG nấu nhuyễn, KHÔNG cho ăn bằng thìa.*

Bà lật sang trang khác. Toàn bộ là những con số, những lưu ý in hoa.

"BLW là gì hả con?"

"Baby-Led Weaning mẹ ơi. Để cháu tự ăn, phát triển vận động tinh. Con có gửi mẹ link Youtube rồi mà."

Hương gật gật, trong lòng nghĩ mơ hồ: *Hồi xưa tao nấu cháo trắng, cho mày ăn thìa, giờ mày cũng cao 1m65, làm manager đàng hoàng.*

"Còn đây," Châu rút ra một tờ giấy màu hồng, "là lịch sinh hoạt hàng ngày của cháu. 6h30 dậy, 7h ăn sáng, 8h30 ngủ một giấc, 10h dậy chơi, 11h30 ăn trưa..."

"Sao chi li thế con?"

"Cháu phải có routine mẹ ơi. Có routine thì cháu mới có an toàn cảm. Mẹ đừng cho cháu ngủ quá giờ nhé, kẻo tối nằm mãi không chịu ngủ."

Hương gật đầu. Bà nhớ hồi Châu còn bé, đêm nào bà cũng ru con đến 10, 11 giờ. Có đêm mệt quá, bà bế con ra ban công đứng hóng gió cho đỡ nóng. Châu ngủ say trên vai bà, miệng còn dính vương sữa. Giờ đứa bé ngày ấy đã lớn, đã có con, đã biết dùng từ "an toàn cảm".

"Và quan trọng nhất," Châu nhìn thẳng vào mắt mẹ, giọng nghiêm túc, "mẹ tuyệt đối không cho cháu xem tivi. Cháu chưa đủ 2 tuổi, ánh sáng màn hình ảnh hưởng đến thị lực và não bộ. Mỗi tối trước khi ngủ, mẹ đọc sách cho cháu nghe nhé. Con để sẵn đống sách ở kệ phòng khách rồi."

Bà Hương liếc nhìn chiếc tivi 43 inch trong phòng khách. Hồi Châu nhỏ, bà hay bật kênh VTV3 cho con xem hoạt hình trong lúc nấu cơm. Châu vẫn thành đạt, mắt vẫn sáng, não bộ vẫn minh mẫn.

"Ừ, mẹ biết rồi."

"Mẹ nhớ kỹ nhé. Con nghiêm túc đấy. Trước 2 tuổi là giai đoạn vàng phát triển não bộ, không thể để cháu tiếp xúc với màn hình."

"Thôi được rồi, con cứ yên tâm đi công tác. Mẹ nuôi mày lớn, giờ nuôi cháu còn không xong à?"

Câu nói thoáng qua nhẹ nhàng, nhưng Châu bắt được ngay sắc thái khó chịu trong giọng mẹ.

"Con không phải không tin mẹ. Nhưng thời mẹ nuôi con với bây giờ khác rồi. Khoa học đã chứng minh nhiều thứ..."

"Thôi, mẹ hiểu. Con đi đi, muộn giờ bay mất."

Châu nhìn mẹ, muốn nói gì đó nhưng thôi. Bà cúi xuống ôm lấy bé Bảo đang ngồi chơi xe ô tô trên thảm. Cậu bé 18 tháng tuổi ngước nhìn mẹ, mắt tròn xoe.

"Con yêu, mẹ đi công tác ba tháng nhé. Ở nhà ngoan với bà ngoại. Mẹ sẽ gọi video mỗi ngày."

Bảo chưa nói được nhiều, chỉ biết lẩm bẩm "mẹ... mẹ...". Châu hôn lên trán con, mắt hơi đỏ.

Cửa đóng lại. Tiếng xe taxi rời đi. Lan Hương đứng giữa phòng khách, bế cháu trên tay, nhìn quanh căn hộ 80m2 vắng tanh.

Ba tháng. Chín mươi ngày. Bà và cháu trai.

---

Ngày thứ nhất trôi qua êm đềm. Hương cố gắng làm theo đúng hướng dẫn của Châu. Bà cân 80g cà rốt, hấp chín, cắt thành miếng vừa tay cháu. Bảo cầm miếng cà rốt, bóp nát, ném xuống đất.

"Cháu ơi, ăn đi con."

Bảo cười khúc khích, tiếp tục ném.

Bà nhặt lên, đưa lại. Cháu ném. Nhặt, đưa, ném. Mười lăm phút trôi qua, sàn nhà đầy vệt cà rốt.

Hương thở dài, bế cháu vào bồn rửa tay. *Hồi xưa tao nấu cháo trắng, cho Châu ăn thìa, năm phút xong bữa.*

Ngày thứ hai, Châu gọi video call.

"Mẹ ơi, cháu ăn uống thế nào?"

"Ngon lành mẹ ạ. Cháu ăn hết ba bữa."

"Cháu có ném đồ ăn không? Con sợ cháu chưa quen."

"Không có đâu con. Cháu ngoan lắm."

Dối. Bà Hương dối con gái. Nhưng bà nghĩ, dối để con yên tâm làm việc, không phải tội gì to.

Sáng ngày thứ ba, Hương đứng trong bếp, nhìn tập hướng dẫn dày cộm. Hôm nay là thứ Tư, thực đơn ghi: *50g cá hồi áp chảo + 100g bí đỏ hấp + 30g đậu Hà Lan.* Bà mở tủ lạnh, lấy miếng cá ra. Cân đong. Rửa. Thái. Áp chảo không dầu.

Bốn mươi lăm phút sau, bà bưng đĩa đồ ăn ra. Bảo nhìn, nhăn mặt, quay đi.

"Cháu ơi, ăn cá đi. Bà ngoại nấu công phu lắm."

Bảo lắc đầu, khóc.

Hương đặt đĩa xuống, bế cháu, vỗ về. Trong lòng bà bắt đầu chùng xuống.

*Phức tạp thế này ai mà chịu nổi.*

Bà nhớ lại hồi nuôi Châu. Sáng nào bà cũng nấu nồi cháo trắng, cho thịt băm, rau xanh, một chút muối. Châu ăn ngon lành, không kén chọn. Lớn lên cao lớn, thông minh. Học giỏi từ cấp một đến đại học. Ra trường xin được việc ngay. Giờ làm marketing manager, lương hai nghìn đô.

*Cháo trắng nuôi được đứa con thành đạt, sao giờ lại không nuôi được cháu?*

Buổi trưa hôm đó, Hương bế Bảo đi chợ. Bà mua gạo tẻ, thịt nạc, cà rốt. Về nhà, bà vo gạo, nấu cháo. Cháo sôi lăn tăn, mùi thơm bay khắp bếp. Bà múc ra bát, thổi cho nguội, rồi ngồi ôm cháu, đưa thìa.

"Cháu ăn đi, bà ngoại nấu ngon lắm."

Bảo mở miệng, ăn một thìa. Rồi thìa thứ hai. Thứ ba.

Năm phút sau, bát cháo hết sạch.

Hương mỉm cười. *Đúng rồi. Đứa trẻ cần ăn no, không cần phức tạp.*

Chiều hôm đó, Hương cần nấu cơm tối. Bảo bò loanh quanh trong bếp, kéo váy bà, khóc nhè. Bà bế lên bế xuống mấy lần, mệt lử.

*Để cháu xem tivi một tí, bà nấu cơm cho nhanh.*

Bà bế Bảo ra phòng khách, bật tivi lên kênh thiếu nhi. Màn hình hiện lên những chú gấu màu sắc, hát nhảy. Bảo ngồi yên, mắt dán vào màn hình.

Hương quay vào bếp, thái thịt, rửa rau, nấu canh. Ba mươi phút trôi qua nhanh chóng. Bà nấu xong, ra phòng khách, tắt tivi.

Bảo vẫn ngồi yên, không khóc, không quấy.

*Thấy chưa, xem tivi một tí không sao. Hồi xưa Châu cũng xem, giờ vẫn thành đạt.*

Tối hôm đó, Châu gọi video.

"Mẹ ơi, hôm nay cháu ăn gì?"

"Cháu ăn... theo thực đơn con để đấy."

"Cháu có ném đồ ăn không?"

"Không con. Cháu ngoan lắm."

"Mẹ có đọc sách cho cháu nghe chưa?"

"Có rồi. Cháu thích lắm."

Dối. Lần thứ hai. Nhưng Hương nghĩ, con gái đang ở Hàn Quốc, công việc căng thẳng, biết sự thật chỉ thêm lo lắng.

Một tuần trôi qua. Hương hoàn toàn bỏ thực đơn của Châu. Bà nấu cháo trắng mỗi sáng, cho cháu ăn bằng thìa. Chiều nào cũng bật tivi cho cháu xem trong lúc nấu cơm. Bảo ăn ngon, ngủ ngon, không quấy khóc.

Hương tự nhủ: *Mẹ biết cách nào tốt cho cháu mà. Mẹ nuôi Châu lớn, giờ nuôi cháu còn không biết à?*

Nhưng đâu đó trong lòng, bà vẫn có chút bồn chồn. Mỗi lần Châu gọi video, bà phải dọn dẹp vội, giấu bát cháo, tắt tivi. Bà sợ con gái phát hiện.

Và bà tự hỏi: *Tại sao mình phải sợ? Mình đang làm đúng mà.*

Nhưng câu hỏi ấy, bà không có câu trả lời.

← Trước 📋 Tiếp →

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…